Blog của Hoàng Đình Quang

  • HĐQ

  • buy tramadol counter dot com
    Lượt khách thăm
  •  

    Tháng Bảy 2010
    T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
    « Tháng 6   Tháng 8 »
     1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    262728293031  
  • Lưu trữ

  • RSS Những bài gần đây

    • PHAN THIẾT TRONG MỘT NHÀ THƠ 11.07.2011
      PHAN THIẾT TRONG MỘT NHÀ THƠ HÀ THU THỦY Mười tám năm sau tập thơ đầu tiên, Hoàng Đình Quang mới in tập thứ hai. “Hát chẳng theo mùa” đến tay tôi khá muộn, qua một người bạn. Tập thơ không đẹp, chỉ một sắc màu nóng nhưng khi đã đọc bài đầu tiên thì tôi quên luôn cái đơn giản của [...] […]
      hoangdinhquang
    • BÀI THƠ “CHIÊM BAO” CỦA NHÀ VĂN HOÀNG ĐÌNH QUANG . 06.05.2011
      CHIÊM BAO Chiêm bao cơm nắm, muối vừng Bao nhiêu trầm tích để gừng đừng cay? Chim trời thả bóng vào mây Ngẩn ngơ thả nhớ vào ngày xa em. Áo lành sợi chỉ buông rèm Người đi phương ấy mà đem hương về Trốn vào sau giậu tái tê Tơ hồng giăng suốt bốn [...]
      hoangdinhquang
    • Ngày Valentine và Hoa hồng 01.03.2011
      Anh mua một cành hoa hồng Cành hoa hồng đầu tiên Từ khi anh biết có ngày Valentine! Tặng em! Đặt lên bia mộ. Khi tay trao tay anh vô tình không tin vào Những – bông – hoa – phù – phiếm. Giờ không còn nắm được tay nhau Hoa tặng em phải nhờ [...]
      hoangdinhquang
    • Chiều tháng Chạp 01.03.2011
      CHIỀU THÁNG CHẠP Chiều tháng Chạp, em về muộn thế Người lấn chen người, anh biết chợ đông Em đã vắng lâu ngày không khéo lạc. Nhà mình đây, nhà mình đấy, nhớ không? Em tất tả, giọt mồ hôi mùa đông Tay xách tay đùm, tóc mai bết má Em cười nói, em phân [...]
      hoangdinhquang
    • Viên đá nhỏ 07.11.2010
      hoangdinhquang
    • MiKi – Truyện ngắn 10.08.2010
      hoangdinhquang
    • Những người lạc lõng – Truyện ngắn 11.07.2010
      NHỮNG NGƯỜI LẠC LÕNG Truyện ngắn Buổi chiều, cơ quan hơi vắng. Khách thưa! Phóng viên về nhà viết bài, hoặc nhóm họp nhau ngoài bãi sông, gầy độ nhậu. Nhóm kỹ thuật thì 7 – 8 giờ tối mới “mise en page”, phơi kẽm… Thu Trang xem lại kế hoạch trong tuần, định khép [...] […]
      hoangdinhquang
    • Trung tâm chấp bút THỜI ĐẠI 24.06.2010
      TRUNG TÂM CHẤP BÚT THỜI ĐẠI RA ĐỜI
      hoangdinhquang
    • CHỊ THIẾT NGƯNG 13.04.2010
      Nhà văn nữ Trung Quốc Thiết Ngưng sinh ăm 1957. 49 tuổi (năm 2006) chị được bầu làm Chủ tich Hội Nhà văn Trung Quốc. Thiết Ngưng là vị chủ tịch thứ 3 trong lịch sử nền văn học cộng sản TQ, mà tiền nhiệm là hai nhân vật cực kỳ to lớn: Mao Thuẫn [...]
      hoangdinhquang
    • HỢM… MÉP! 10.04.2010
      Tôi đọc trong blogs, thấy có bài chê trách và phản đối đám tang của một ông quan rùm beng. Bài ấy nhằm phê phán thói xấu của người có tiền, lúc chưa chết thì thoắt cái rút túi 2 triệu ra, khi chết thuê dàn kèn trống đắt tiền, um sùm. Lúc còn sống [...]
      hoangdinhquang

Những người lạc lõng – Truyện ngắn

Posted by hoangdinhquang on 11.07.2010

NHỮNG NGƯỜI LẠC LÕNG

Truyện ngắn

Buổi chiều, cơ quan hơi vắng. Khách thưa! Phóng viên về nhà viết bài, hoặc nhóm họp nhau ngoài bãi sông, gầy độ nhậu. Nhóm kỹ thuật thì 7 – 8 giờ tối mới “mise en page”, phơi kẽm…

Thu Trang xem lại kế hoạch trong tuần, định khép cửa chạy sang phòng Tổng biên tập xin điều chỉnh mấy chỗ thì có tiếng gõ cửa. Tiếng gõ rụt rè, đích thị người lạ. Chị ngẩng lên, nói to:

- Cửa mở đấy! Cứ vào…

Thấy nắm đấm nhúc nhích nhưng cánh cửa vẫn đóng, Trang đứng dậy đi ra mở cửa. Một khuôn mặt thanh niên đỏ phừng, lấm tấm mố hôi. Quen không nhỉ?

- Vào đi em…

- Cô… Cô nhớ cháu không?

Thật tình Trang thấy cậu chàng này có dáng dấp quen quen. Một gương mặt đẹp phổ thông. Không để cậu ta thất vọng, Trang cười:

- Cháu ngồi đi! Để cô nhớ nhé. Ta gặp nhau ở đâu nhỉ?

- Cháu là sinh viên ngữ văn… Hiện giờ cháu đang làm luận văn.

- A. Cô nhớ rồi! Đã bảo vệ chưa? Quốc Lan! Phải Quốc Lan không?

Cậu chàng bẽn lẽn như cái tên của mình, cười rụt đầu.

-        Cô có trí nhớ tốt quá…

-        Định xin việc hay sao mà nịnh sếp sớm thế? Mới gặp cháu một lần, nhưng bài của Lan, cô đã đọc và duyệt hình như 2 hay 3 bài rồi.

-        Cô thấy cháu có thể làm báo của cô được không?

Phó tổng biên tập Thu Trang, đứng dậy, lấy tờ báo số mới đưa cho Quốc Lan:

-        Được hay không là ở cháu chứ. Chỗ các cô, các chú rất cần phóng viên. Nhất là trẻ, nhanh nhẹn và được đào tạo bài bản. Nhưng mà, cô nó thật nhé. Chưa thể nói gì được ở cháu, với một vài bài có tính cảm nhận, cảm tính như cháu đã viết. Phải thật sự đi vào cuốc sống. Mà nghề báo cón phải có thêm nhiều thứ nữa… Cần nhất là lòng trung thực!

-        Vâng! Thưa cô cháu hiểu.

Trang cười thaỏi mái.

-        Hiểu nhanh thế?

Loay hoay một lúc Lan đứng dậy:

-        Cháu đến thăm cô, và muốn xin cô nhận vào làm báo. Mai mốt cháu sẽ tới gởi đơn và giấy chứng nhận tốt nghiệp. Cháu xin phép, không làm mất thời gian của cô…

- Được rồi. Cô sẽ nhớ. Lan về nhé.

Cậu chàng như nhợt nhớ ra:

-        Cháu có cái này tặng cô.

Nó lấy từ trong cặp ra một gói nhỏ, vuông vắn, xinh xinh.

-        Quà cơ à? Gì thế?

-        Có chi đâu cô. Chút xíu…

Quốc Lan đi rồi, Trang ngồi nhìn cái hộp xinh xẻo, mỉm cười. Cậu bé có cái gì đó rất ấn tượng. Chị bỏ cái hộp nhỏ, rất nhẹ vào túi xách rồi khóa cửa phòng. Chiều muộn rồi.

Về nhà, Trang quên bẵng món quà của Quốc Lan, cho đến sang hôm sau, soát lại các thứ cần thiết đi làm, chị mới nhìn lại cái hộp nhỏ xíu và mở ra. Tự cười một mình với cái tính tỉ mẩn của cậu bé, bỗng Trang giật mình: tiền!

Không thể đợi Quốc Lan, Trang nhờ người gọi điện bảo cậu đến cơ quan. Nó có vẻ bẽn lẽn thường tình, khiến Trang bình tĩnh lại:

-        Quốc Lan có rảnh không?

-        Dạ… cháu chờ đến ngày bảo vệ luận văn…

-        Cô muốn giao cho cháu viết thử một đề tài.

Dường như nhận ra điều gì đó, Lan cúi xuống nhìn ly nước, giọng rất nhỏ:

-        Cô cứ giao cho cháu.

-        Cô muốn cháu viết một phóng sự về tâm trạng của lớp sinh viên sắp ra trường trong việc tìm việc làm. Cháu thử suy nghĩ xem…

-        Vâng! Cháu sẽ thử cố.

-        Thế nhé. Lan về đi…

Khi cậu bé đứng dậy sắp đi ra, làm như sực nhớ, Trang gọi lại:

-        À này. Cô cũng có món quà này tặng lại cháu…

Trang đưa cái hộp hôm qua của nó, được bọc bằng 1 tờ giấy trắng bên ngoài. Thấy nó ngần ngừ, mân mê cái hộp đứng tần ngần, Trang cười nghiêm:

-        Cháu có biết trong đó có cái gì không?

-        Dạ… biết!

-        Cháu đem về đi. Cô biết nhà cháu ở nông thôn. Nếu có trồng cây ăn trái, cho cô xin 2 trái bưởi là được rồi…

Không thấy Quốc Lan trở lại xin việc, cũng không thấy bài nó gửi. Thỉnh thoảng Thu Trang vẫn nhớ đến cậu bé ấy. Cho đến một ngày… 4 năm sau.

Trong khi Trang đang vất vả đẩy cái xe bị bể bánh của mình tìm chỗ vá, Quốc Lan xuất hiện:

-        Cháu chào cô!

-        Ồ…

-        Cô để cháu.

Nó dẫn cái xe vào tiệm nói mấy câu rồi quay ra:

-        Cháu mời cô uống nước, chờ chút xíu xe vá xong.

Thu Trang nhìn nó:

-        Cháu làm gì ở đây? Vá xe à?

-        Không cô ạ. Cháu làm bên cạnh. Sửa chữa và bảo trì máy tính.

Trang lặng lẽ uống nước và nhìn sang bên của hiệu. Quốc Lan bất ngờ hỏi:

-        Sao cô không hỏi cháu: vì sao không trở lại chỗ cô?

-        Cô muốn để cháu tự nói.

-        Cô tin cháu thế sao? Quả thật cháu không còn muốn làm báo nữa.

-        Vì cô à?

-        Cháu đã hiểu cô. Vì thế cháu không muốn chẳng may một lúc nào đó thấy cô khác đi. Và ngược lại…

-        Sao?

-        Cháu cũng không muốn cô cứ phải nhìn thấy cháu như một thằng tồi…

Trang lấy tờ giấy bạc 50 ngàn đưa cho Quốc Lan:

-        Cháu trả tiền vá xe hộ cô. Trả cả tiền nước nữa.

Cậu ta – giờ đã là một người đàn ông thực thụ – nhìn Trang rồi cầm lấy tiền, nói:

- Cháu cứ tưởng mình cháu là người lạc lõng, nào ngờ cả cô nữa.

Trang cười:

- Còn hai trái bưởi của cô đâu?

11-7-2010

(Trước trận 3 -4)



Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.